Bao năm mới có ngày này
Thành thật mà nói, thì về mặt kết quả, vinh quang “sờ thấy được”, U19 của chúng ta vẫn chưa đem về. Tuy nhiên, ai cũng có thể gật đầu đồng ý rằng, niềm tin, tình yêu, sự tự hào dành cho người hâm mộ thì các em đã đem về rồi.
Đó là cảm giác của Tiger Cup 98 nơi chúng ta đại thắng Thái Lan 3-0 ở bán kết, trước đó Indo và Thái Lan đã có trận cầu đáng xấu hổ nhất lịch sử khu vực, ngang nhiên đá phản lưới nhà chỉ để… tránh được Việt Nam ở vòng sau. Đó là SEA Games thăng hoa của những Văn Quyến, Quốc Vượng, Quốc Anh… một thế hệ tài năng, một thế hệ vàng được so sánh với lứa Hồng Sơn, Huỳnh Đức… khi đó, đội tuyển Việt Nam sau hai lần đụng độ đã chơi ngang cơ với một tuyển Thái cực mạnh, và chỉ chịu thua trong trận chung kết bởi luật bàn thắng vàng. Và không ai có thể quên năm 2008, chức vô địch đầu tiên sau ngay hội nhập, nó đến từ một tập thể chơi không hay ở vòng bảng, nhưng quả cảm đến tuyệt vời từ bán kết trở đi.
Người Việt có thể có nhiều “tính xấu”, có thể quá cảm tính, kiệm lời khen và dễ dãi lời chê, nhưng ít ra họ vẫn có một trái tim công bằng trong bóng đá. Họ yêu đội tuyển chưa chắc đã vì một chiếc cup nào đó đâu, mà là khi thi đấu trên sân, họ muốn thấy 11 con người ấy phải chiến đấu sao cho xứng với trọng trách đại diện cho một dân tộc, một đất nước 80 triệu dân. Họ cổ vũ bóng đá nhưng ở khía cạnh nào đó chẳng khác gì những ngưởi hậu phương dõi theo… bộ đội. Các anh được vinh danh đâu phải chỉ vì chiến thắng, mà vì đã chiến đấu hết sức mình, thậm chí chấp nhận hy sinh vì Tổ quốc, đâu phải người anh hùng dân tộc nào cũng thành công, nhưng những gì họ đã làm thì không bao giờ bị quay lưng, quên lãng.
U19 Việt Nam là niềm tự hào lớn lao của tất cả người hâm mộ
Nói xa xôi một chút để đi về bản chất, đó là tinh thần dân tộc cao vời vợi của người Việt Nam mỗi khi “người mình” tranh đua, đối đầu với những đối thủ nước khác. Lần này, U19 của chúng ta không những đã khiến người hâm mộ mãn nhãn bởi tinh thần của các em, sức chiến đấu của các em, mà còn hân hoan gấp bội bởi họ biết, các em hoàn toàn có thể đạt đến những đỉnh cao trong thời gian còn dài phía trước.
Chẳng nức lòng sao được với phong thái cầm bóng đậm chất “chuyên nghiệp” – không phải theo kiểu V League, với thái độ thể thao mẫu mực kiểu châu Âu – thật ra còn “trong sáng” hơn, với những đường bóng, cách xử lý mà rõ ràng là từ xưa đến nay, bóng đá Việt mới được chứng kiến đây là lần đầu.
Với người xem bóng đá Việt Nam lâu năm, U19 giờ đây như không thuộc về “thế giới” của những đấu trường trong nước, thậm chí là khu vực. Ở đây không nói đến trình độ chuyên môn, mà đó là đẳng cấp nhận thức bóng đá, tinh thần làm thể thao, mọi thứ vẫn còn quá ô tạp. Mường tượng ra cảnh những cầu thủ trẻ hoàn toàn trong sạch phải bươn trải trưởng thành trong một giải đấu thiếu thốn sự ổn định, công bằng, chuyên nghiệp, trong những trận cầu sặc mùi “đá phủi”, nhiều người không khỏi xót xa.
Việt Nam không chỉ có U19
Thì rõ rồi, ngoài U19 hôm nay chúng ta thấy, đã có đội tuyển Việt Nam nào được đào tạo bên nhau 6 năm trời, với hệ thống hoàn chỉnh đến từ nền bóng đá phát triển bậc nhất thế giới đâu. Vậy nên, đừng mong đợi U23 hay đội tuyển quốc gia phải đá giống như U19. Đó là điều viển vông, vô lý, và bất khả. Chỉ có một khả năng, đó là một ngày không xa, U19 này sẽ… lớn lên thành U23, và thành đội tuyển.
HAGL JMG chỉ là một nỗ lực đơn lẻ, không đại diện cho cả một chính sách làm thể thao toàn diện. Rất nhiều tài năng trẻ đã được chúng ta khám phá, nhưng rất ít trong số đó có cơ hội đi lên bằng một con đường huấn luyện hoàn hảo. Những hệ thống chính quy của chúng ta từ đào tạo cho tới các giải đấu đều còn quá nhiều bất cập, giải chuyên nghiệp tổ chức 10 năm rồi vẫn như một mớ bòng bong, những ngôi sao măng non sớm nở tối tàn, rồi LĐBĐ cứ họp hành,xin lỗi, cải tổ hết lần này đến lần khác, tất cả đều chẳng bằng một cái cất tay của ông bầu đến từ HAGL.
Dù U19 tuyệt vời, chúng ta cũng không thể phủ nhận giá trị, công sức của những thế hệ đàn anh, dù họ kém bài bản hơn. Họ đều là những người có khát khao chơi bóng, khát khao cống hiến, và là sản phẩm của môi trường, chế độ đào tạo mà ra. Chính những người ấy, dù tài năng có thể xuất sắc hoặc gây thất vọng, vẫn chơi đầy cố gắng để đem về niềm vui cho người hâm mộ nước nhà. Chính những U23, những tuyển quốc gia mà bây giờ đang bị đem ra so sánh, họ là nguồn cảm hứng mỗi dịp cuối năm với người yêu bóng đá Việt. Họ chỉ có thể đáng chê trách nếu chơi hời hợt, vô trách nhiệm, còn một khi đó là tất cả những gì họ có thể, thì hãy luôn ủng hộ, khi chúng ta đều là người Việt Nam.
U23 là của chúng ta, tuyển quốc gia là của chúng ta, mỗi người trong họ đều phải mất rất nhiều năm khổ luyện, sống chết với nghề để được lên tuyển. Các em U19 may mắn hơn và có thể sẽ làm được nhiều hơn, nhưng sự trân trọng giành cho tất cả cần phải công bằng. Đừng bắt đội tuyển nào cũng phải là U19, đừng đòi hỏi U19 phải được đá SEA Games. Cái gì đến nó sẽ đến khi đúng lúc, cũng giống như hành trình nhiều năm mà HAGL JMG theo đuổi để bây giờ hái quả ngọt. Có thể thắng, có thể thua, chỉ cần khi các anh, hoặc các em thi đấu, khán giả đều cảm thấy tim mình đập mạnh, và tự hào vì mang dòng máu Việt Nam.
Nguồn: Bóng đá
Post a Comment